Giấc ngủ

Một khu vườn tịch liêu. Một khu vườn ẩm ướt và đầy cỏ dại. Một khu vườn có ánh trăng xanh vào ban đêm và ánh nắng yếu ớt vào ban ngày. Một khu vườn có những con ốc sên bám đầy trên những cành lá xanh mướt, và muỗi thì nhiều vô số. Thoạt tiên nàng nằm ngủ dưới gốc bằng lăng nhưng sau đó mùi hương của hoa bằng lăng khiến nàng cảm thấy bất an và nàng chuyển đến ngủ dưới một gốc cây khác. Đó là một cây có tán xoè ra, nàng cảm thấy dễ chịu khi chui rúc dưới những tán cây như thế. Khi những con ốc sên bắt đầu bò trên hai chân của nàng thì nàng vẫn đang ngủ. Trong giấc ngủ nàng cảm thấy mát lạnh như có những bàn tay nhỏ đang chườm từng hòn đá lạnh lên da thịt nàng. Người ta nói khu vườn đó không phải là của nàng. Nó chẳng bao giờ thuộc quyền sở hữu của nàng và thực tế nàng không hề có một giấy tờ gì hợp lệ để chứng minh rằng khu vườn đó thuộc về nàng. Và một khu vườn tịch liêu và...

Rồi bỏ đi

Trong chợ, những người ăn xin vẫn lết đi theo cách thức riêng biệt của họ. Thỉnh thoảng lại có những đồng tiền lẻ rơi xuống trên những vũng nước đen sì và những người ăn xin lại tranh nhau nhặt chúng rồi xỉ vả nhau cũng bằng thứ ngôn từ riêng biệt của họ. Không biết không gian này có phải là trong ảnh hay không. Trong khi đó thì cha vẫn cười. Nụ cười của cha không hề méo mó. Đó là nụ cười của một người đàn ông mãn nguyện. Bên cạnh cha có một người phụ nữ đang nâng ly rượu và sau người phụ nữ đó là một người thanh niên đang gọi điện thoại. Có lẽ đó là khung cảnh trong một nhà hàng sang trọng ở ngoại ô. Cái khung đen bao quanh bên ngoài tấm ảnh khiến cho cảnh vật bên trong càng thêm phần sang trọng. Như thế, theo một cách thức khác biệt của mình, cha vẫn cười nụ cười đó. Không biết đã bao nhiêu năm rồi cha vẫn cười như thế. Dĩ nhiên là cha cười trong ảnh. Mẹ ngất lịm đi khi người ta đem xác anh hai về....

Người đàn bà với con mèo

Chỉ còn chưa đến một tuần lễ nữa là Giáng Sinh. Sân tập Thái Cực quyền bỗng nhiên trở nên vắng vẻ so với mọi ngày. Một số đã về quê và một số khác bận rộn với công việc gia đình cuối năm, nhóm tập tạm thời giải tán. Vì thế, công viên trong những ngày này được người ta che chắn, dựng rạp, căng lều để biến thành một sân khấu ca nhạc ngoài trời đi kèm với những trò chơi dành cho trẻ con và nhiều quầy bán hàng, bán cây cảnh. Bà Bình nhận được thiệp chúc mừng Giáng Sinh của vợ chồng thằng con trai và hai đứa cháu nội bên Mỹ. Kèm theo tấm thiệp là một bức ảnh chụp phòng khách; giữa phòng có một cây thông lớn, hai đứa nhỏ ngồi mở những gói quà, cạnh lò sưởi và ngọn lửa giả bập bùng. Lòng bà bỗng nhiên ấm áp lạ. Lẽ ra giờ phút này bà đang có mặt bên cạnh chúng nó, theo lời thỉnh cầu từ nhiều năm nay của thằng con trai. Sáng nay, bà dậy sớm như mọi khi, ngồi ở chiếc ghế bành, quấn thêm chiếc khăn quàng...

Cách Viết

Mày biết là mày không phải viết những thứ này, hắn tự nói với mình. Lúc đó là 3 giờ chiều. Lúc đó không có ai lai vãng trước quán cà phê mà hắn đang ngồi. Hôm trước hắn lái xe từ biển về, xe hỏng giữa đường. Hắn đái vào xe của mình, vừa đái vừa nghĩ, mày biết là mày không phải như thế này. Nhưng cứ thế thì sao, chả sao cả. Dù gì cũng chẳng có ai xung quanh nhìn hắn, cả hôm trước lẫn hôm nay. Lúc đó mới 3 giờ chiều. *** Sau khi ăn tối xong hắn ra ngoài hút thuốc. Hắn gọi cho ả. Không bắt máy. Một hồi sau hắn gọi lại. Có bắt máy. Alô, hắn ngập ngừng. Mẹ mày, có giọng đàn ông, khàn khàn, bên kia. Cúp máy. Hắn rít một hơi dài. Hắn nghe tiếng chén đĩa, xoong nồi chạm nhẹ trong bếp. Có tiếng nước chảy. Hắn lại gọi. Không bắt máy. Mẹ mày, lần này, hắn nói. Hắn lại châm thuốc. Một lúc sau vợ hắn đứng ở bậc cửa, mặc áo ngủ đỏ, gọi hắn vào. Hắn hút thêm một điếu nữa. Hắn bảo, hôm nay có lẽ nên tắt...

Nếu cần có một ví dụ để mô tả tình trạng hiện thời của mình, Lâm sẽ lấy hình ảnh của một con ma-nơ-canh đang bước ra khỏi cái tủ kính trưng bày. Sau một vài bỡ ngỡ ban đầu, nó đang sải những bước tự tin để tiến lên hòa nhập vào dòng người ngược xuôi nhộn nhịp trước mặt. Năm đầu tiên sau khi vợ mất, Lâm cảm thấy mình bỗng nhiên giống với tình trạng của một người đang rơi tự do. Cảm giác ấy đến quá đỗi đột ngột đến mức anh lúng túng không biết phải làm gì để giải thoát. Nhìn thấy mình rơi, mỗi lúc mỗi nhanh hơn, Lâm lo sợ. Nhưng càng lo sợ, Lâm càng bất lực. Sau cùng thì anh trở nên dửng dưng với chính số phận của mình, với ý nghĩ rồi đến một lúc nào đó, nó cũng sẽ phải rơi đến tận đáy. Quả thật, Lâm đã đụng đến đáy. Đó là một buổi sáng tháng Tư, khi còn nằm trên giường chưa hoàn toàn thức giấc và bất thình lình bị đánh thức bởi một âm thanh hết sức quen thuộc. Anh nín thở, căng lỗ tai...

Đợi tàu ngược

Nhà ga nằm trên một nền đất khá cao, so với nơi đỗ tàu. Đó là một gian phòng hình chữ nhật, có bốn cửa đối diện với nhau, hai cửa để ra tàu và hai cửa cho khách xuống tàu. Các cánh cửa đều có màu xanh biển, màu đồng phục của tất cả các ngôi nhà, công sở, trường học một thời. Ở khoảng giữa phòng có mươi chiếc ghế gỗ, kê song song thành hai dãy. Trên chiếc ghế sát tường có một người đang nằm ngủ, đầu gối lên chiếc túi vải màu cỏ úa, chân co lại, chiếc mũ cối ôm khư khư trước bụng. Ba người còn lại, một thiếu nữ, một thanh niên và một ông cụ râu tóc bạc phơ, mỗi người một ghế, lơ đãng nhìn anh, người khách mới. Họ bình thản như kiểu sau một ngày làm việc, ngồi trên thềm nhà ngó mung lung ra mảnh vườn quen thuộc của mình, xem chim chóc chuyền cành, nhìn gió bay lá rụng vậy. Anh đến bên ông cụ, nhà ga có báo lúc nào tàu đến không ạ. Ông cụ không đáp, ngoảnh mặt về phía chiếc bảng ghi giờ...

Trời xanh, nắng trong và cỏ êm

Từ một tuần nay, người đàn ông thường ra ngồi ở đấy. Anh chọn địa điểm này vì từ chỗ anh ngồi mở ra một không gian xanh và yên tĩnh như được bứng ra từ một vùng quê thanh vắng ở ngoại thành, đem về đặt giữa những con đường ngắn nhưng lúc nào cũng ngợp bóng râm từ những hàng cây dày, cao và xanh ngắt. Những cây sao cao khẳng khiu vượt khổ thông thường, cùng với những chòm lá xanh ở đỉnh chóp như đẩy bầu trời cao thêm. Vào thời điểm anh ngồi xuống chiếc ghế mây trên thềm quán được nâng cao hơn mặt đường, nắng cũng bắt đầu tăng độ, rộn ràng trong nền màu vàng nâu sáng, toát ra từ ngôi thánh đường nằm ở phía bên kia công viên. Khoảng gần vào trưa, bãi cỏ xanh mượt mà trải dài dọc theo ba con đường ngắn vòng quanh trước mặt như tỏa hơi mát, giúp anh tạm thời quên bầu không khí đặc quánh vì nắng nóng và khói bụi ồn ã vây quanh. Chính ở nơi đó, anh đã tìm lại được một khoảnh trời xanh, một mảng nắng trong và một...

Hai người trong thế giới này

1. Anh nghĩ về nàng không ngừng. Tâm trí anh, thân thể anh, hơi thở, sự tuần hoàn trong anh đầy ắp nàng. Chỉ là nàng thôi, chứ không gì khác. Không ai khác. Và chỉ là nàng thôi, một thể hồn, chứ không phải là khuôn mặt nàng với những chi tiết thanh tú, không phải hai bầu ngực tròn đầy với cái núm vú hồng hồng quanh đó lơ thơ vài sợi lông, và cũng không phải là đôi chân dài khởi đi từ cặp mông chắc chắn và cong vòng rõ rệt. Anh thường cảm thấy mình bị thể hồn nàng gọi thức dậy mỗi sáng, đẩy nhẹ anh lơ mơ vào buồng tắm, sau đó lơ mơ mặc chiếc quần short, chiếc áo pull, lơ mơ mang vớ, xỏ chân vào giày. Thể hồn nàng nhắc nhở: anh đóng cửa nhẹ nhàng. Rồi anh thấy mình bước đi xuống gần một trăm bậc thang. Không, không phải anh đi: nàng đi trong mỗi bước chân anh. Bất giác anh tưởng như người ta sẽ phát hiện ra nàng trên gương mặt anh, đặc biệt là trong đôi mắt chứa đầy hình ảnh nàng. Thể hồn nàng nóng lên...

Chuyến tàu 18 phút

Cuối cùng anh đã trở về, ngồi trong căn phòng ngổn ngang sách vở của mình. Những cuốn sách vô hồn như căn nhà bỏ hoang từ lâu, anh chỉ có dịp mở và đóng cửa trong những kỳ nghỉ – hè – một – tháng của gia đình vào mùa hè hàng năm. Những cuốn sách vô cảm, nằm im lìm (thoang thoảng chút mùi ẩm) chờ đợi những ngón tay của anh chọn ra từ giá sách, giở từng trang giấy, rề rà trên mỗi câu, để đám chữ nghĩa được lần mò tìm về lấp đầy những ngăn còn trống trong trái tim và đầu óc mỏi mệt của anh. Anh như một người cựu chiến binh vừa giã từ vũ khí, trở về “mái nhà xưa”. Từ căn phòng đó, anh thường nhìn ra cửa sổ, mong thời gian đi chậm lại một chút (không cần ngừng hẳn), để anh có thể sống lại một phần nào những năm tháng đã mất, đã phung phí. Viễn cảnh mở ra từ cái khung cửa vuông vức đó thay đổi từng giờ, từng ngày, từng mùa. Có lúc đỏ ngầu giận dữ cùng mặt trời. Có lúc trắng loãng bàng...

Với chiếc đèn quảng cáo…

Do nhầm lẫn, lúc chặp tối, người ta để anh xuống một bến xe cũ, đã bỏ hoang. Trên nền đất khô khốc, ngôi nhà lớn lợp tôn đứng trơ vơ. Quanh nhà, cây dại mọc lùm sùm, chen chúc, chồm lên cả thềm đất. Anh chưa kịp quay lại để cầu cứu, chiếc xe anh đi nhờ từ QB đã biến khỏi tầm mắt. Đành vậy, anh nhủ thầm, nhìn quanh bãi xe. Không hiểu vì lẽ gì, khi di chuyển xe cộ, đồ đạc, vật dụng… người ta lại để lại nơi đây một cột trụ cao ngất ngưỡng với những ngọn đèn quảng cáo xanh đỏ tím vàng không ngừng quay, không ngừng nhấp nháy sáng. Có thể, chính ngọn đèn quảng cáo này khiến nhiều ngưới nhầm tưởng bến xe vẫn đang hoạt động. Anh loay hoay mất một lúc, không biết phải bắt đầu bằng việc gì, rồi đành vất ba-lô, ngồi xuống nền đất, khoanh tay bó gối, nhìn đăm đăm lên những ngọn đèn, làm như chúng có thể giúp anh tìm ra một lối thoát. Chỉ đến khi mọi thứ nhòe đi thành một quầng sáng hỗn loạn anh mới rời mắt,...